Thứ Tư, 29 tháng 7, 2015

Tiger Woods buồn vì chậm lấy lại phong độ

Golf thủ cựu số một thế giới không giấu thất vọng vì quá trình lấy lại phong độ của anh diễn ra chậm hơn dự kiến.

Tiger Woods rơi xuống thứ 226 thế giới sau khi thực hiện ca phẫu thuật lưng, sự cố khiến anh phải thay đổi cách thực hiện cú swing. Trong hai giải major gần nhất mà anh tham dự - 
The Open và US Open, tay golf người Mỹ đều không vượt qua được nhát cắt loại - điều đầu tiên xảy ra trong sự nghiệp của Woods.
top-4506-1438154255.jpg
Tiger Woods vẫn chưa lấy lại được hình ảnh chú hổ trên sân golf như ngày nào. Ảnh: PA.
"Tôi không nghĩ quá trình hồi phục mất nhiều thời gian đến thế. Tôi đã nghĩ mình có thể sớm chơi những trận nhanh gọn, điều đã không xảy ra từ đầu năm", Tiger Woods nói.
Kể từ năm 2008, Tiger Woods chưa giành được bất kỳ major nào. Trong năm nay, golf thủ nổi tiếng này đã bị cắt loại ở ba trong tám giải đấu mà anh góp mặt. Thành tích tốt nhất của anh là ở US Masters với vị trí thứ 17.
"Thật là bực bội vì không thể giành chiến thắng. Tôi không thường xuyên ở trong nhóm ứng cử viên vô địch, điều đó thật đáng buồn. Nhưng tôi rất hiểu cảm giác này và tôi biết chỉ cần vài cú đánh tốt, mọi thứ sẽ thay đổi nhưng mỗi lần có cơ hội, tôi vẫn chưa thể làm được", Woods chia sẻ thêm về phong độ hiện tại.
Tiger Woods đang chuẩn bị dự US PGA National tại Gainesville, Virginia, giải đấu mà golf thủ người Anh Justin Rose là đương kim vô địch .

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Liverpool mua xong Benteke giá 50,7 triệu đôla

Tiền đạo người Bỉ chính thức chuyển đến sân Anfield, trở thành cầu thủ đắt giá thứ hai lịch sử mua sắm của đội bóng thành phố cảng.
Liverpool hoàn tất hợp đồng mua Christian Benteke khi chấp nhận bỏ ra 50,7 triệu đôla - mức phí phá vỡ hợp đồng của cầu thủ này với Aston Villa. Đây là tân binh thứ bảy của Liverpool hè này và là cầu thủ tấn công thứ ba được mua về, sau Danny Ings và Roberto Firmino. Liverpool cũng kịp thu về 76 triệu đôla khi bán tiền vệ trẻ Raheem Sterling cho Man City.
2AC2B81C00000578-3171206-image-3544-8734
Benteke ra mắt với tư cách cầu thủ đắt giá thứ hai trong lịch sử Liverpool. Người được đội chủ sân Anfield mua về với giá đắt nhất là Andy Carroll - 54,5 triệu đôla, từ Newcastle hồi tháng 1/2011. Ảnh: LFC.
Benteke, 24 tuổi, ghi tổng cộng 42 bàn trong 101 trận thi đấu cho Aston Villa. 
Benteke chia sẻ sau khi hoàn tất thủ tục đầu quân cho Liverpool: "Tôi hạnh phúc khi có mặt ở đây và không thể quên gửi lời cảm ơn đến ngài chủ tịch và huấn luyện viên về những nỗ lực đưa tôi đến Liverpool".
Các vụ mua sắm của Liverpool hè này​
Christi​an Benteke (đến từ Aston Villa - giá 50,7 triệu đôla)
Roberto Firmino (Hoffenheim - 45,6)
Nathan Clyne (Southampton - 19,5)
Joe Gomez (Charlton - 5,4)
Danny Ings (Burnley - chuyển nhượng tự do)
James Milner (Man City - chuyển nhượng tự do)
Adam Bodgan (Bolton - chuyển nhượng tự do)
Tổng chi phí mua sắm: 120,6 triệu đôla.
"Liverpool là một đội bóng vĩ đại. Tôi có nói chuyện với huấn luyện viên về kế hoạch của đội bóng và tôi biết mình là một phần trong đó. Đây là câu lạc bộ thích hợp đối với tôi".
Firmino, cầu thủ đắt giá thứ ba lịch sử Liverpool, cũng đã có mặt ở khu huấn luyện Melwood sau thời gian nghỉ hè. Toàn đội Liverpool hiện có mặt ở Malaysia để đá giao hữu với tuyển quốc gia nước này. Trước đó, "Lữ đoàn Đỏ" có hai chiến thắng trên đất Australia trong loạt du đấu hè.
Liverpool mùa trước gặp khó khăn trong khâu ghi bàn khi Luis Suarez đến Barca và Daniel Sturridge nghỉ hơn nửa mùa giải vì chấn thương. Những tiền đạo dự bị không thể hiện được nhiều là lý do khiến HLV Brendan Rodgers mạnh tay mua sắm trong hè này.
Trước Firmino và Benteke, Liverpool mua thêm tiền đạo Danny Ings và James Milner, được quy hoạch để chơi tiền vệ công. Đó là chưa kể tiền đạo trẻ Divock Origi được gọi về từ Lille. 
Liverpool đá trận đầu tiên ở mùa giải mới vào ngày 9/8, gặp Stoke City.
2ABF995000000578-3170630-image-6674-6354
Đội hình dự kiến mùa giải mới của Liverpool. Ảnh: DM.

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2015

Vì sao cầu thủ nội luôn có giá 'cắt cổ' ở Ngoại hạng Anh

Thương vụ 76,5 triệu đôla đưa Raheem Sterling từ Liverpool sang Man City là một minh chứng nữa cho sự đắt đỏ có phần phi lý về giá cầu thủ nội ở Ngoại hạng Anh.
Sterling mới 20 tuổi, chưa cán mốc 100 trận tại Ngoại hạng Anh và các CĐV có lý do để hoài nghi về cái mác cầu thủ người Anh đắt giá nhất trong lịch sử khi thương vụ đưa tiền vệ công này san Man City hoàn tất.
Tuy nhiên, nếu nhìn vào công cuộc mua bán của các đội bóng Ngoại hạng Anh trong quá khứ, sẽ không khó để tìm ra hàng loạt bản hợp đồng của các cầu thủ bản xứ có phí chuyển nhượng ngang ngửa với các ngôi sao ngoại quốc.
Ví dụ, Man City chi 57,6 triệu đôla để đưa về Sergio Aguero, người đến nay đã chơi 120 trận tại Ngoại hạng Anh, ghi 78 bàn. Trong khi đó, Liverpool mua Andy Carroll từ Newcastle với giá 54,5 triệu đôla. Kết quả là tiền đạo có mái tóc đuôi ngựa này chỉ có sáu pha lập công trong 44 lần ra sân cho đội bóng vùng Merseyside.
Sterling-3479-1436920695.jpg
Sterling (áo đỏ) được cho là không xứng với số tiền 76,5 triệu đôla mà Man City đang sẵn sàng bỏ ra. Ảnh: AP.
Vậy đâu là lý do khiến các CLB Ngoại hạng Anh chấp nhận chi nhiều tiền cho những cầu thủ nội?
Đầu tiên phải kể đến quy định hiện hành của Ngoại hạng Anh với việc bắt buộc các CLB phải có ít nhất tám cầu thủ bản địa trong số 25 cầu thủ ở đội hình chính. Điều này đồng nghĩa rằng các đội bóng đã lỡ phóng lao mang về nhiều ngôi sao ngoại quốc thì càng phải theo lao, bất chấp giá cắt cổ để mang về các cầu thủ bản xứ. Như Man City chẳng hạn, họ đau đầu để đạt được con số tám cầu thủ Anh quốc.
Những đội với tham vọng lớn như Man City, tất nhiên, muốn xây dựng đội hình toàn ngôi sao và cầu thủ bản địa nào được họ để ý đến chắc hẳn phải nổi đình nổi đám. Nắm được tâm lý này, các đội bóng chủ quản sẽ tìm cách nói thách giá món hàng mà họ sở hữu.
Trong những năm gần đây, Man City đã mua Jack Rodwell từ Everton với giá 18,7 triệu đôla, James Milner từ Aston Villa với giá 40,5 triệu đôla và Scott Sinclair từ Swansea với giá 10,1 triệu đôla. Tất cả những cầu thủ này đều bị đem bán tháo sau đó với mức giá thấp hơn nhiều.
Tiếp theo đó, các ông lớn Ngoại hạng Anh thường có xu hướng mua sớm chừng nào hay chừng nấy vì để lâu sợ cầu thủ tăng giá. Dù số tiền chi cho các cầu thủ bản địa luôn được xem là quá tay, các CLB chấp nhận đánh cược còn hơn là để về lâu dài, khi giá trị món hàng tăng cao.
Ký hợp đồng với các cầu thủ 19 đôi mươi bằng số tiền hàng triệu đôla có thể xem là nực cười nhưng các đội bóng luôn giữ tâm lý lo sợ chính món hàng mà họ phân vân có nên mua hay không này về sau sẽ trở nên đắt giá hơn nhiều. Điều này khiến giá các cầu thủ nhiều tuổi trở nên thấp hơn những người trẻ khá nhiều dù họ dày dạn kinh nghiệm hơn.
2-3376-1436920695.jpg
Debuchy (trái) có giá rẻ hơn Calum Chambers vì Arsenal cho rằng cầu thủ trẻ người Anh có thể đá cho họ trong 15 năm tới. Ảnh: Eurosport.
Ví dụ, mùa giải trước Arsenal mang về hai hậu vệ Mathieu Debuchy từ Newcastle và Calum Chambers từ Southampton. Thời điểm đó, Debuchy đã có hơn 250 lần ra sân trong sự nghiệp và là ngôi sao tại World Cup 2014, giá của anh là 18,7 triệu đôla. Trong khi đó, Chambers chỉ mới chơi 22 trận cho đội một Southampton và giá của anh là 24,9 triệu đôla. Tại sao? Đó là vì Debuchy đã 29 tuổi và chỉ còn chơi được vài mùa giải nữa, trong khi đó, Arsenal hy vọng Chambers sẽ liên tục ra sân trong 15 năm nữa và hơn hết, họ lo sợ giá của cầu thủ trẻ này sẽ leo thang trong những năm tới.
Một điểm đáng chú ý là số cầu thủ trẻ người Anh chiếm được suất đá chính đang ở mức thấp. Do đó, khi một “măng non” xuất hiện, sẽ có nhiều ông lớn xâu xé nhau để sở hữu viên ngọc đó. Kể cả những đội bóng mạnh, họ đều muốn xây dựng bộ khung dựa trên những cái tên bản địa.
Đó là lý do khiến Chelsea phải trả lương hậu hĩnh để giữ John Terry ở lại sân Stamford Bridge, cũng là cách mà Liverpool và Man Utd từng dùng để trói chân Steve Gerard và Wayne Rooney. Các CLB luôn tìm kiếm cơ hội để xây dựng nòng cốt từ các cầu thủ bản xứ và Liverpool trả cho Sunderland 31,1 triệu đôla để có được Jordan Henderson.
Trong khi các ngôi sao ngoại quốc chứng tỏ bản thân bằng những màn trình diễn chói sáng tại World Cup hay Champions League, các cầu thủ Anh sẽ được giá nếu họ cho thấy một tương lai tươi sáng trước mắt. Wayne Rooney đến Man Utd vào năm 2004 khi mới 18 tuổi với mức giá 42 triệu đôla.
caroll-5871-1436920695.jpg
Rooney (trái) là một trong những cầu thủ người Anh hiếm hoi chứng minh được giá trị, nhưng Andy Carroll thì không. Ảnh: AP.
Thời điểm đó Rooney mới chỉ gây ấn tượng bằng vài bàn thắng hữu ích cho Everton, nhưng Man Utd tin rằng anh sẽ trở thành một ngôi sao hàng đầu trong tương lai. 11 năm sau, tiền đạo này tiến gần đến kỷ lục ghi bàn của một cầu thủ Anh, sở hữu chức vô địch Champions League và năm lần đăng quang tại Ngoại hạng Anh.
Do đó, 76 triệu đôla cho Sterling có vẻ quá trớn bây giờ, nhưng Man City cho rằng 10 năm nữa, mọi người sẽ thấy rằng họ đã có được một ngôi sao với giá quá hời.
Những cầu thủ Vương quốc Anh đắt giá nhất (triệu đôla)
133: Gareth Bale (từ Tottenham tới Real Madrid, 2013)
76,5: Raheem Sterling (Liverpool tới Man City, 2015)
54,5: Andy Carroll (Newcastle tới Liverpool, 2011)
46,8: Rio Ferdinand (Leeds tới Man Utd, 2002)
42: Luke Shaw (Southampton tới Man Utd, 2015)
42: Wayne Rooney (Everton tới Man Utd, 2004)
40,5: James Milner (Aston Villa tới Man City, 2010)

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2015

Messi từ chối nhận Quả bóng vàng Copa America 2015

Thất bại trước Chile trong trận chung kết khiến Messi không còn tâm trạng nhận danh hiệu tôn vinh cầu thủ hay nhất giải.
  • Người nhà của Messi bị đánh trong trận chung kết Copa America / May mắn và lối chơi bạo lực giúp Chile lên đỉnh Copa America
messi-9870-1436153908.jpg
Messi thêm một lần phải nhận huy chương bạc ở cấp đội tuyển. Ảnh: Reuters
Sau 120 phút không bàn thắng trong trận chung kết, tuyển Argentina để thua Chile với tỷ số 1-4 ở loạt đá luân lưu. Thất vọng với vị trí á quân, Lionel Messi từ chối nhận danh hiệu Quả bóng vàng do Liên đoàn bóng đá Nam Mỹ bầu chọn. Ban tổ chức do đó phải cất danh hiệu và để trống trong mục giải thưởng.
Các danh hiệu khác vẫn được trao bình thường gồm: Vua phá lưới (cho Paolo Guerrero và Eduardo Vargas), Cầu thủ trẻ hay nhất (Jeison Murillo), Thủ môn hay nhất (Claudio Bravo) và Fair Play (tuyển Peru).
Đây là lần thứ hai liên tiếp Messi được bầu là cầu thủ hay nhất giải sau khi thua trong trận chung kết. Lần trước diễn ra tại World Cup năm ngoái trên đất Brazil.
Với tuyển Argentina, Messi đã có ba ngôi á quân tại Copa America 2007, 2015 và World Cup 2014. Thành tích này tương phản với 24 danh hiệu tập thể anh giành được trong màu áo Barca.
Messi mới chỉ thành công ở các đội tuyển trẻ hơn khi vô địch U20 thế giới năm 2005 và giành huy chương vàng Olympic 2008.

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

M.U loay hoay trên thị trường chuyển nhượng: Giờ ai bỏ tiền mua danh hiệu?

Seamus Coleman là cầu thủ mới nhất mà Man United liên hệ ở kỳ chuyển nhượng này, nối dài bản danh sách gồm gần như mọi ngôi sao của bóng đá châu Âu đã được M.U tiếp cận. Lời hứa hẹn vung tiền thoải mái để nhanh chóng đưa Quỷ Đỏ trở lại ngôi cao của BLĐ đội bóng này khiến họ “thoát xác” thành một diện mạo hoàn toàn trái ngược.
Giờ đây người hâm mộ M.U chỉ còn cách hy vọng HLV Van Gaal và những bản hợp đồng bom tấn mùa trước như Di Maria và Herrera sẽ thích nghi tốt hơn ở mùa giải tới
Giờ đây người hâm mộ M.U chỉ còn cách hy vọng HLV Van Gaal và những bản hợp đồng bom tấn mùa trước như Di Maria và Herrera sẽ thích nghi tốt hơn ở mùa giải tới
CƯỜI NGƯỜI HÔM TRƯỚC VÀ 150 TRIỆU BẢNG
Dưới thời Sir Alex Ferguson, các CĐV Man United thường có cái nhìn dè bỉu với những nhà giàu mới ở Anh, như Chelsea, và nhất là với kình địch cùng thành phố Man City. Chính Ferguson nói thẳng Chelsea đã dùng tiền mua danh hiệu và chê bai Man City là “những gã hàng xóm ồn ào” vì mùa nào đội bóng áo Xanh cũng rầm rĩ đưa về những ngôi sao mới. 

Tuy nhiên, giờ đây, trong khi mà Chelsea đã bắt đầu cân đối được thu chi trên thị trường chuyển nhượng, thậm chí có lãi nhờ chính sách mua bán và cho mượn rất khôn ngoan; Man City cũng đã phải giảm bớt tốc độ tiêu tiền vì luật công bằng tài chính, thì chính Man United đang trở thành gã trọc phú mới ở Anh.

Những khoản đầu tư ồ ạt đã được đổ vào đội bóng ở thời hậu Ferguson. David Moyes, trong mùa giải duy nhất của ông ở Old Trafford, đã chi ra gần 70 triệu bảng để đưa về Marouane Fellaini, Juan Mata và Guillermo Varela. 

Sở dĩ HLV người Scotland không mua sắm thêm không phải vì Man United thiếu tiền, mà là bởi những mối quan hệ và khả năng xoay xở của đội ngũ lãnh đạo mới quá kém cỏi, khiến hầu hết các mục tiêu lớn của Man United ở mùa 2013/14 đều vuột khỏi tay họ.

Với Louis van Gaal thì khác, và rất nhanh chóng, Man United trở thành đội bóng mua sắm rầm rộ nhất tại Premier League mùa vừa rồi, cả về tổng số tiền chi ra lẫn mức chi thuần (mua trừ bán) trên thị trường chuyển nhượng. Tổng cộng, Man United đã bỏ ra 145,5 triệu bảng để đưa về 5 cầu thủ mới trong mùa Hè 2014.


Tiêu biểu là Angel Di Maria được Van Gaal “tậu” về với mức giá kỉ lục của MU cũng như Premier League là 59,7 triệu bảng từ Real Madrid hay Radamel Falcao - mượn từ AS Monaco với mức giá 6 triệu bảng cùng mức lương gần 300 nghìn bảng/tuần. Nếu trừ đi khoản tiền thu lại từ bán cầu thủ, họ cũng đã phải bỏ ra 104,2 triệu bảng để thay Wilfried Zaha, Danny Welbeck, Tom Cleverley, Shinji Kagawa… Đổi lại, Van Gaal cũng chỉ có thể đưa đội bóng áo đỏ về đích ở vị trí thứ 4, với 70 điểm. 

Hầu hết các hợp đồng lớn của Man United mùa trước đều không mang lại hiệu quả như mong đợi. Di Maria có vẻ khấm khá hơn cựu tiền đạo của AS Monaco một chút trong giai đoạn đầu của mùa giải. Còn tiền đạo có mức lương ngang bằng với Rooney? 4 bàn sau 26 trận, đối với 1 tiền đạo được coi là “Mãnh hổ” thật quá thất vọng, anh bị CĐV nhà la ó không ngừng. Những Daley Blind, Ander Herrera hay Luke Shaw cũng chỉ tròn vai là tối đa và rõ ràng không xứng đáng với những cái giá chuyển nhượng không hề rẻ, lần lượt là 14, 29 và 27 triệu bảng.

Tất nhiên, những chữ ký của mùa trước vẫn còn thời gian và cơ hội để khẳng định họ không phải là các hợp đồng thất bại. Những gì Di Maria thể hiện trong màu áo ĐT Argentina tại Copa America 2015 đang diễn ra cho thấy anh vẫn là một trong những tiền vệ sáng tạo và hiệu quả nhất thế giới nếu được sử dụng đúng cách. 

Shaw mới 20 tuổi và vẫn còn cả tương lai phía trước. Blind hay Herrera đều đã có những trận rất hay mùa trước và hy vọng họ sẽ hòa nhập tốt hơn ở mùa giải thứ hai, với một nền văn hóa bóng đá mới, một giải đấu mới vốn đòi hỏi rất khắc nghiệt như Premier League.

Mata và Fellaini, ngay cả ở thời kỳ thảm họa của Moyes, cũng đã cho thấy họ cần thời gian để hòa nhập và có thể làm tốt hơn một khi đã quen với môi trường ở Old Trafford. Tiền vệ sáng tạo người TBN chơi mờ nhạt ở nửa sau mùa 2013/14, nhưng là một trong những điểm sáng nổi bật tại Man United mùa này.

Fellaini cũng tiến bộ rất nhiều ở mùa giải thứ hai. Từng bị coi là một món hàng hỏng không thể cứu vãn, tuyển thủ Bỉ lại trở thành nhân vật then chốt về mặt chiến thuật trong chiến dịch giành vé dự Champions League của Van Gaal vừa rồi. Thống kê của anh ở Premier League trong 2 mùa tại Old Trafford nói lên tất cả: 2013/14 là 16 trận, 0 bàn; 2014/15 là 27 trận, 6 bàn. 

Mata, với 9 bàn ghi được mùa trước, đứng thứ 3 trong danh sách ghi bàn, chỉ kém Wayne Rooney và Robin van Persie. Hiệu ứng mùa giải thứ hai, vì thế, sẽ là niềm hy vọng lớn của các CĐV áo đỏ trong mùa bóng mới.


LOẠN TIN ĐỒN CHUYỂN NHƯỢNG
Tuy nhiên, đó cũng có thể là nỗi lo lớn, khi Man United lại đang ở giữa một mùa Hè mua sắm rầm rộ nữa. Với những tuyên bố lớn tiếng của Phó CT điều hành Ed Woodward về sức mạnh tài chính và khả năng chịu chi của Old Trafford, gần như mọi ngôi sao lớn hay triển vọng của bóng đá châu Âu, bao gồm khoảng một nửa đội hình đá chính của Real Madrid, đã được liên hệ với Man United.

Trong khi rất nhiều những tin tức loan truyền trên mạng là thất thiệt, dựa vào các vị trí mà Van Gaal cần tăng cường cho đội bóng của ông hiện giờ, tính khả thi của cuộc thương lượng và sở thích của HLV người Hà Lan, có thể tin rằng những mục tiêu thật sự bao gồm Sergio Ramos (Real Madrid), Bastian Schweinsteiger (Bayern Munich), Morgan Schneiderlin (Southampton) và Fabinho (Monaco).

Chính Van Gaal cũng đã không kìm được việc đùa tếu về những tin đồn bủa vây đội bóng của ông. “Hummels 36 triệu bảng, Clyne 15 triệu bảng, Pogba 75 triệu bảng, Bale 120 triệu bảng và Jackson Martinez của Porto 25 triệu bảng”, ông đã đọc to lên khi một CĐV trẻ trao cho ông danh sách mơ ước của mình nhân một sự kiện cộng đồng của CLB. “Quá dễ, năm tới chúng ta sẽ vô địch”. 


Nhưng tình hình lúc này là có vẻ mọi cuộc thương lượng đều đã khựng lại và mục tiêu hoàn tất việc mua sắm trước khi giai đoạn chuẩn bị cho mùa giải mới bắt đầu của Van Gaal sẽ khó lòng đạt được. Trước mùa Hè, Man United tự tin sẽ hoàn tất được 3 hợp đồng, nhưng giờ mới có Memphis Depay tới. Tệ hơn, David De Gea có vẻ đã cương quyết ra đi và tìm một thủ môn bắt chính lúc này là điều khó chịu nhất có thể xảy ra với Van Gaal.

Nhưng cũng giống như việc giờ chỉ có thể mơ về các hợp đồng mới, những nỗi lo của Man United ở thì tương lai sẽ chỉ có câu trả lời khi mùa giải bắt đầu. Ngay cả nếu từ giờ tới hết tháng 8 mà họ không có thêm chữ ký nào (điều rất khó xảy ra), cũng không thể nói chắc rằng Man United sẽ phải trải qua một mùa bóng thất bại. Sự tin tưởng nơi Van Gaal vẫn là rất lớn và có thể cũng giống như các cầu thủ của mình, HLV người Hà Lan chỉ bắt đầu thật sự tỏa sáng vào mùa giải thứ hai.

Mùa vừa rồi, dù thi đấu thất vọng nhưng Di Maria vẫn đứng thứ 2 về khả năng kiến tạo tại Premier League với 10 lần kiến tạo sau 27 trận ra sân, chỉ kém người đứng đầu là Cesc Fabregas (18 pha kiến tạo). Anh cũng đã có cho riêng mình 3 bàn thắng, 1,9 lần tạo cơ hội; 2,3 cú sút; 1,7 pha đi bóng mỗi trận.

Van Gaal kém hiệu quả hơn Moyes
Nếu tính về hiệu quả sử dụng đồng tiền, Van Gaal không làm tốt hơn Moyes. Với 70 điểm và khoản chi thuần chuyển nhượng 104,2 triệu bảng mùa vừa rồi, Man United đã mất 1,49 triệu bảng cho mỗi điểm giành được, cao hơn so với dưới thời Moyes, chi thuần 66,7 triệu bảng và có 64 điểm, tương đương 1,04 triệu bảng mỗi điểm, và tất nhiên vượt xa mùa vô địch cuối cùng của Ferguson ở Old Trafford: 51,1 triệu bảng/89 điểm, tức chỉ 0,57 triệu bảng/điểm